Đoá hoa là mồi nhử - Chương 257
—“Tớ sẽ là cây thông của Hwaido. Tớ sẽ đứng thay cho Cây Linh Hồn, và chơi những giai điệu xưa. Cho đến khi chết, cho đến khi trở thành di sản của hòn đảo.”
Vào lúc hoàng hôn đỏ rực, Kwon Chae-woo mỗi ngày đều biểu diễn tại nơi Cây Linh Hồn đã biến mất như đã hứa.
Buổi biểu diễn kỳ lạ này nhanh chóng nổi tiếng chỉ sau vài ngày, và đến hai tháng sau, một số khán giả còn cố tình vượt từ đất liền sang Hwaido để xem Kwon Chae-woo.
Anh bắt đầu lên kế hoạch biến Hwaido thành Lucerne của châu Á (*một thành phố Thụy Sĩ nổi tiếng với các liên hoan âm nhạc danh giá) bằng cách huy động quỹ của gia tộc.
Đây là dự án định hình hòn đảo thành thành phố âm nhạc, với nhà hát chuyên nghiệp, các lễ hội định kỳ, cuộc thi quốc tế, học viện âm nhạc, thậm chí tổ chức cả liên hoan ca khúc thiếu nhi.
Trong thời gian này, Lee-yeon lần đầu nghe Kwon Chae-woo nói tiếng Đức. Khi đó, cô vừa thấy lạ vừa bị mê hoặc, thường quanh quẩn bên anh để nghe lén.
Những lúc ấy, Kwon Chae-woo vẫn bình thản nói điện thoại, kết thúc đột ngột và vội vàng chạy đến. Tiếng thô ráp khi nói ngoại ngữ lại càng hợp với anh, như một người bản xứ.
—“Em đã nghĩ tên em bé một thời gian rồi.”
Lee-yeon đi giữa đồng lau cùng Kwon Chae-woo, bụng cô đã tròn rõ rệt.
—“Tên gì thế?”
—“Nam-woo.”
—“Wood?”
—“Không, Namwoo!”
—“Khoan, chẳng phải đó là tên mối tình đầu của em sao?” Kwon Chae-woo nhíu mày, gắt với Lee-yeon.
—“Gì cơ? Anh vẫn còn để bụng chuyện đó sao?”
—“Bực hay không, tất cả những gì anh nghĩ chỉ là ghen tuông hồi đó. Chỉ cảm thấy khó chịu vô cớ thôi.”
—“Nhưng người ta bảo Nam-woo tốt mà.”
—“Người ta là ai?”
—“Những người biết em có bầu sớm.”
Kwon Chae-woo thở dài như bàng hoàng. Tuy nhiên, khi thấy cô cười che miệng, anh lại thấy lòng rối bời khó hiểu.
Anh áp môi lên má tròn, gợi cảm của cô, rồi mở áo khoác, ôm Lee-yeon vào trong.
Chẳng bao lâu, hai người lang thang qua những cánh đồng lau dường như vô tận. Lee-yeon quay người với ánh mắt kinh ngạc. Khi Kwon Chae-woo cúi xuống định hôn, cô nhanh chóng quay mặt tránh đi.
—“Tất cả đây là đất của anh sao, Chae-woo?”
—“Đúng.”
—“Và tất cả đều thuộc về em sao?”
—“Đúng.”
Trong sự bao la, mắt Lee-yeon chớp chớp khi một chiếc cằm vững chắc bất ngờ đặt lên đầu cô.
Giọng nói dịu dàng, chuyển động chậm của quả táo Adama, và làn gió mát vuốt tóc cô đều truyền cảm giác hiện diện sâu sắc.
—“Hòn đảo Hwaido xinh đẹp.”
Dù câu slogan trở nên vụn vỡ khi thực tế Hwaido hiện ra, Lee-yeon thật sự thích những lời ấy.
—“Anh sẽ trao tất cả cho em.”
—“!”
—“Trong tương lai, cả hòn đảo sẽ hát cho em nghe. Dù em ở đâu, đi đâu, cho đến khi anh trở nên hiển hiện trong làn gió.”
—“Anh sẽ làm được cho em.” Kwon Chae-woo hứa, ôm chặt cô.
Đó là khoảnh khắc sự an ủi của một người đàn ông tạo ra một thiên đường bao la.
Mùa đông dài đã trôi qua.
Dù giá rét khắc nghiệt và bão tuyết liên tiếp do cảnh báo sương giá đầu tiên trong hơn một thập kỷ, Lee-yeon trải qua mùa đông ấm áp nhất đời mình.
Mỗi khi lo lắng rằng cây cối sẽ chịu gió biển Đông, Kwon Chae-woo leo lên đồi, quấn rơm cho cây thông và cây hồng.
Lee-yeon gửi quần áo trẻ em tự làm cho chính quyền địa phương khi có thời gian rảnh, và căn nhà dần đầy những món đồ dễ thương cho em bé.
—“Hãy cùng vượt qua mùa đông này và đảm bảo lá xanh sẽ mọc trở lại. Chúng ta đã vượt qua.” Cô thì thầm như cầu nguyện mỗi khi có khoảnh khắc yên tĩnh.
Lúc này, Lee-yeon dựa vào gốc cây, nghe giai điệu nhẹ nhàng, giống như một ngày xa xưa.
Những lời chào yêu thương phát ra từ bàn tay người đàn ông mềm mại và ấm áp như tiết trời đầu xuân.
Trong rừng rậm, có những chiếc đèn lồng thủy tinh lấp lánh, một bàn vừa đủ, cùng những bông hoa được bài trí tinh tế ở những chỗ kín đáo.
Đó là buổi tiệc mừng em bé mà Kwon Chae-woo tỉ mỉ chuẩn bị cho Lee-yeon, sắp đến ngày sinh.
Sau buổi biểu diễn, anh cẩn thận lau cần đàn, thân đàn và cầu đàn bằng khăn bông. Lee-yeon quan sát, dạo mắt theo mái tóc đen, lưng săn chắc, vai căng và cả đùi lộ ra khi anh quỳ.
Dưới ánh nắng xuyên qua tán lá, cô bỗng hỏi:
—“Chae-woo, sống với em có buồn chán không?”
—“Không biết em lai nghe được gì rồi.”
Kwon Chae-woo nhếch môi, nhướn một bên lông mày.
—“Em cảm giác như biến anh thành một người đàn ông nội trợ vậy, Chae-woo.”
—“Xin lỗi, nhưng anh đã trải qua một mùa đông đầy ý nghĩa.”
—“Nhưng vốn dĩ…”
—“Vốn dĩ?”
—“Em nghĩ anh sẽ bận rộn hơn một chút.”
—“Bận rộn hơn?”
Lee-yeon hạ giọng: “Ở nhà Kwon, anh luôn mang mùi máu. Ban ngày anh có thể nằm dài hoặc đứng thẳng như măng tre, ban đêm đeo mặt nạ đen kịt, chỉ để lộ đôi mắt rùng rợn.”
Người đàn ông từng đứng trên sân khấu Berlin Philharmonic giờ chơi nhạc dưới đất như sinh viên nghèo. Mỗi lần nhìn anh như vậy, Lee-yeon cảm thấy lo lắng nhẹ.
Có lẽ, anh sẽ khao khát sự giàu sang và vinh quang xưa kia. Có thể một ngày nào đó, anh sẽ tìm lại chỗ đứng và rời đi.
Nhưng Lee-yeon không biết.
Cô không biết rằng người đàn ông nội trợ này đã âm thầm bén rễ, trở thành người kế nghiệp tiếp theo của gia tộc Kwon.