Merry Psycho - Cuộc hôn nhân điên rồ - Chương 130
Thấy anh ta lẩm bẩm mơ hồ chẳng đầu đuôi, Seoryeong khẽ dịch người ra xa hơn trên chiếc ghế dài.
Làn da nhợt nhạt, mỏng manh. Đôi mắt nhỏ đang run rẩy khiến anh trông ngây ngô một cách khác thường đối với một người đàn ông ngoài hai mươi. Tuy gầy nhưng không đến mức yếu ớt, cao nhưng không có cơ bắp, thân hình trông như chẳng thể đứng vững.
Người đàn ông lúng túng đứng lên rồi lại ngồi xuống. Nhưng dáng ngồi cứng đờ của anh ta có gì đó hơi khó chịu. Dù cứ liếc nhìn cô liên tục, anh ta lại ngồi ngay ngắn, hai nắm tay đặt thẳng tắp trên đầu gối như một tân binh đang cố giữ lễ độ.
“Chúng ta… đã gặp ở đâu trước đây chưa?”
Seoryeong hỏi vu vơ, nhưng chàng trai lại giật mình lần nữa.
“Kh-không? Ý tôi là, tôi chỉ thấy mừng—không, tôi thật sự không biết cô. Lần đầu, tôi thề đấy.”
“…”
“Cô… cô xinh lắm.”
“…”
“Máy ảnh chắc chẳng thể nào ghi được hết… gương mặt cô sâu sắc như vậy, à… x-xin lỗi!”
…Cái quái gì đây? Đây gọi là tán tỉnh à?
“T-tôi hơi phấn khích quá…! À, không phải theo nghĩa xấu hay gì đâu…!”
“…”
“Xin lỗi vì thất lễ…! Ý tôi là—chúng ta thực sự chưa từng gặp nhau…”
Cảm giác bất an ấy là gì vậy? Seoryeong cau mày nghi ngờ, trong khi chàng trai càng nói càng đổ mồ hôi. Khuôn mặt tái nhợt giờ đã là hỗn độn giữa xấu hổ và bối rối.
Cuối cùng, anh ta bắt đầu hấp tấp thu dọn đồ đạc, có vẻ chuẩn bị rời đi. Nhưng ngay cả khi đã khoác ba lô lên vai, thay vì bỏ chạy như cô nghĩ, anh ta lại cứ lảng vảng—liếc cô bằng ánh mắt tội nghiệp. Ánh nhìn ấy vừa bám víu vừa kỳ quặc như đang tuyệt vọng.
Thật sự là sao nữa đây? Seoryeong nheo mắt, bản năng khiến cô đảo mắt xung quanh. Hay là anh ta có con mèo hoang nào gần đây mà anh ta quyến luyến…?
“Anh… biết tôi à?”
Cô hỏi đại, phòng trường hợp. Có thể anh ta là người cô vô tình va phải hồi cô chưa nhìn thấy được. Chàng trai lập tức lắc đầu một cách cứng đơ. Nhưng cách anh ta ấn sâu mũ lưỡi trai xuống và siết chặt dây đeo lại thể hiện sự căng thẳng.
“Noona―!”
Một quả bóng lăn đến dừng ngay trước chân cô, nảy nhẹ lên. Những tiếng gọi “Noona!” vang dậy khắp sân. Chỉ trong chớp mắt, một đám trẻ con ùa đến vây quanh cô, kéo ống quần đến mức cô suýt mất thăng bằng.
“Noona, sao noona lâu vậy?! Cái ahjussi đó lúc nào cũng tới một mình rồi ngồi chờ…!”
“À…”
“Khi noona không ở đây, ổng chẳng chịu chơi với tụi con! Cứ gập cái xe lăn lại rồi phớt lờ tụi con…!”
Cảm thấy mồ hôi bắt đầu rịn ra, Seoryeong nhẹ nhàng gỡ bọn trẻ ra khỏi người mình.
“Ổng giận rồi, noona phải hôn ổng mau…!”
Vừa cúi người định lặng lẽ lùi khỏi băng ghế, cơ thể cô bỗng đông cứng.
“Như lần trước đó! Hôn lâu cơ! Làm vậy ổng mới cho tụi con leo lên xe lăn của ổng nữa!”
Trời ạ. Đảo mắt ngán ngẩm, Seoryeong phóng về phía Lee Wooshin—rất may, anh ta chẳng tỏ chút hứng thú nào, vẫn ngồi thẫn thờ, hoàn toàn không để ý đến đám náo loạn.
Phải rút khỏi đây trước khi bị phát hiện. Cô đâu ngờ mọi chuyện lại bung bét chỉ vì ngồi xuống một lát.
“…Cô thực sự làm mấy chuyện đó với ổng à?”
Chàng trai đột ngột nghiêng người tới, mắt mở to. Bọn trẻ đã chuẩn bị nhảy đi bất cứ lúc nào, còn anh ta thì chớp đôi mắt trong veo như một con bê non.
“Suỵt, yên nào, suỵt—!”
Seoryeong cuống quýt vẫy tay như đang dập loạn một đám đông nổi giận. Cùng lúc đó, cô âm thầm chuẩn bị bỏ chạy.
“Không, cô đâu có như vậy với cái ahjussi đó… Cô đi đây.”
“Đi đâu?”
“Ờ… Đi xa một chút thôi…”
“Đeo ba lô to vậy? Đi đâu cơ chứ?”
“Đi… bắt thuyền…”
“Sao lại đi thuyền?”
Giọng anh ta dồn ép đến mức Seoryeong trả lời theo phản xạ. Mãi đến khi nhận ra, cô mới biết từ nãy đến giờ người cô trả lời không phải bọn trẻ—mà là anh ta.
Không còn đội mũ nữa, anh ta nhìn cô đăm đăm. Ánh mắt đã khác hẳn trước đó—không còn bình thường chút nào.
“Như vậy… nguy hiểm lắm. Thuyền chật, mà biển thì rộng mênh mông…”
“Anh nói cái gì?”
“Cô mang theo nhiều như thế… Ít nhất cũng phải báo cho gia đình…”
“Này, anh—”
Ngay lúc Seoryeong sắp phát cáu, anh ta rút điện thoại ra và bắt đầu gõ loạn xạ. Cách anh ta đập vào màn hình và mím môi căng thẳng khiến anh ta trông vô cùng bất an.
Két, két. Đúng lúc đó, tiếng bánh xe lăn khô cứng rít lên từ xa. Tim cô như muốn nổ tung.
Cô nuốt hơi thở, quay đầu lại—Lee Wooshin, mặc đồ bệnh nhân, đã nhìn thấy cô và đang đứng dậy khỏi xe lăn như một kẻ săn mồi phát hiện con mồi.
Nếu bị bắt ở đây, cơ hội cuối cùng để gặp Kim Hyun của cô sẽ tiêu tan.
Hoảng hốt, Seoryeong lập tức xoay người bỏ chạy—nhưng có bàn tay nào đó níu chặt lấy ba lô cô.
Chính là chàng trai bên cạnh.
“―!”
Từ khoảnh khắc ấy, cô ngừng suy nghĩ hoàn toàn. Bản năng khiến cơ thể cô hành động. Cô bẻ quặt cánh tay kẻ cản đường như bẻ cành khô. Cú đá sau đầu gối khiến anh ta quỵ xuống, rồi cô khóa chặt cái cổ tái nhợt vào khuỷu tay mình. Seoryeong vội vàng quát lên:
“Đừng lại gần…! Đứng đó mà nói! Tôi không có thời gian để đôi co với anh đâu, Huấn luyện viên. Tôi chỉ tạt qua chút thôi!”
“…”
Thấy cô vừa khống chế một dân thường vô tội vừa từ tốn rút lùi, mặt Lee Wooshin lập tức sa sầm. Ánh mắt anh ta chuyển sang người đàn ông bị cô giữ, rồi chau lại đầy khó chịu.
Sau một tuần im bặt, điện thoại cô lại bắt đầu reo lên. Vừa kéo lê chàng trai gầy nhẳng bên cạnh, Seoryeong vừa mở màn hình. Đây là cuộc gọi đầu tiên cô nhận sau nụ hôn bột phát và cuộc chạy trốn của mình.
“Tôi bảo anh đừng đến gần tôi nữa cơ mà…!”
— Được rồi. Nhưng trước hết thả cái gã đó ra đi?
Giọng trầm, lạnh, vang làu bầu trong tai cô.
— Trông hắn đúng là khả nghi thật, nhưng chắc không phải hắn quấy rối em đâu.
“Anh nói gì…?”
— Tôi đếm đến ba. Thả ra ngay đi.
Lời đe dọa băng lạnh thấm qua loa tai, khiến chàng trai trong tay cô run bắn. Ba. Hai… Lee Wooshin nghiêng đầu nhìn hai người bị dính chặt vào nhau khi bắt đầu đếm ngược.
Mặt cậu trai tái nhợt vì sợ, giãy loạn, nhưng Seoryeong chỉ siết mạnh hơn.
Khi Lee Wooshin sải bước tiến lại, cả hai đều căng cứng.
“Đừng động…! Đừng làm gì cả,Huấn luyện viên! Nếu anh tới gần hơn nữa, tôi… tôi sẽ làm gì gã này đấy…!”
Bị dồn vào chân tường, Seoryeong buột miệng thốt ra điều đầu tiên lóe lên trong đầu.
“Tôi sẽ xử luôn gã ta ngay tại đây!”
— …Cái gì?
Lông mày anh giật mạnh. Gã trai tội nghiệp đỏ bừng rồi run rẩy như lá, trông khổ sở hơn là sợ hãi. Vậy mà cậu ta vẫn không ngẩng đầu lên.
Lee Wooshin chẳng nói gì, chỉ siết rồi thả lỏng nắm tay khi dựng lại chiếc xe lăn bị đổ. Không khí căng hơn chút, Seoryeong nhanh chóng lên tiếng.
“Tôi chỉ đi vắng ít lâu thôi…! Tôi sẽ quay lại, nên anh hãy tập trung điều trị…”
— Đi đâu?
Lồng ngực dưới lớp áo bệnh nhân phập phồng nặng nề.
— Khi anh bảo em đi cùng anh,em từ chối. Giờ lại bỏ đi?
Dù thấy môi anh cong lại lạnh lẽo, Seoryeong vẫn không thể nói rằng mình đi tìm Kim Hyun. Đã từng có lúc họ có thể ngồi cùng bàn và trò chuyện thẳng thắn…
Bỏ anh lại bệnh viện, với cô, chẳng dễ chút nào.
“Tôi tạm thời thuộc Beta Team.”
— …Gì cơ?
“Chỉ vài ngày thôi.”
— Và em thấy ổn khi nói vậy vào lúc này à…?!
Tóc đen của anh ánh lên dưới mặt trời. Lee Wooshin nheo mắt như đang nhìn ảo ảnh, rồi đưa tay che mắt.
Môi anh cong thành nụ cười chua chát. Một tiếng thở khẩy vang lên qua điện thoại.
— Anh cho em thời gian để nghĩ rằng anh là một người tốt, và thứ anh nhận được là một đống tệ hại.
“…!”
— Vậy mà sau tất cả, đêm nào tôi cũng mơ về em. Mỗi. Đêm. Thế rồi sau đúng một tuần, em xuất hiện, ôm chặt một thằng nào đó như chẳng có gì.
“Không phải vậy—!”
— Seoryeong tử tế đến mức đáng chửi thề thật đấy.
Giọng anh nghẹn lại, nặng trịch và đầy mỉa mai. Cô nhìn anh, chết lặng.
— Nhưng gặp lại cô thế này… Tự dưng mấy thứ anh stress cũng biến mất. Đau đầu cũng hết. Lạ nhỉ? Thế nên anh không buông được. Nghĩ đi nghĩ lại… có lẽ làm một thằng khốn chuyên đánh người bầm dập mới hợp với anh hơn.
Một nụ cười tự giễu thoáng qua.
— Chỉ một lần thôi, anh muốn sống như rác rưởi, không cần bận tâm cô nghĩ gì…
Phần sau gần như không nghe rõ. Dù đứng giữa ánh sáng, toàn thân Lee Wooshin như bị nhấn chìm trong một cái hố tối đặc. Anh nói nhẹ nhàng, nhưng trong lòng đang nghĩ gì?
— Để mặc là nó thối rữa. Ngày nào cũng phải tháo băng, phải thông khí…
Trong một nơi đông người, anh vẫn trông cô độc đến lạ. Dù vậy, cô chỉ thấy nhẹ nhõm vì anh không tiến lại.
Thật sự, làm sao có người khiến lời chia tay nghe… rợn như vậy?
Chàng trai trong tay cô đã ngừng phản kháng, ngoan ngoãn đi theo. Khi Seoryeong bước xa dần khỏi Lee Wooshin, cô bỗng buột miệng. Không hẳn là hứa, nhưng…
“Vậy thì… chờ thêm chút nữa.”
— …
“Anh nói tôi xuất hiện trong giấc mơ anh đúng không? Có những người anh muốn mà họ chẳng bao giờ xuất hiện. Như vậy chẳng phải tôi cũng… đặc biệt lắm sao? Mau khỏe đi. Và đừng có nhớ nhung vợ cũ chỉ vì giận tôi.”
— …!
“Nếu muốn nhớ thì đưa tôi tên và số của cô ấy trước.”
“Tôi sẽ quay lại.” Nụ cười vừa lúng túng vừa rạng rỡ của cô khiến Lee Wooshin sững lại như bị giật điện.
Nhìn cô bước đi, anh thì thầm như gió.
— …Có lẽ anh sẽ.
“Hả?”
— Nếu chân anh khỏi. Và nếu cô quay lại—thì.
Ánh sáng kéo dài chiếu trên chiếc cổ cúi xuống của anh. Seoryeong không hiểu hết ý nghĩa lời nói ấy, nhưng tim cô đập loạn.
Đó là lời tạm biệt của họ.