Đoá hoa là mồi nhử - Chương 32
Kwon Chae-woo đã có một giấc mơ thật dài. Nhưng ngay khi mở mắt, anh liền quên sạch mọi thứ. Anh cau mày khó chịu, song bực dọc nhanh chóng tan biến khi anh cảm nhận được hơi ấm trong vòng tay mình.
“Lee-yeon…”
Lee-yeon đang ngủ, gương mặt vùi trong ngực anh. Anh khẽ vén tay áo cô lên. Mép tay áo ướt đẫm nước mắt, y như lần trước. Anh chán ghét những cơn ác mộng của mình. Chúng khiến anh thấy mình thật thảm hại mỗi khi để cô nhìn thấy cảnh mình khóc.
“Lee-yeon…”
Anh chẳng biết đã ngủ bao lâu. Anh thử lay cô dậy để hỏi, nhưng cô lại rúc sâu hơn vào ngực anh. Bình thường, cô luôn căng thẳng và cảnh giác khi ở gần anh, thế nên cảnh này khiến anh khẽ mỉm cười. Trông cô ngủ yên bình thế này, anh chẳng còn nỡ đánh thức nữa.
Anh ngắm khuôn mặt cô. Mi mắt cô giật khẽ, rồi cô cau mày. Cô đang gặp ác mộng sao? Anh chống cằm, lặng lẽ nhìn. Rồi đôi mắt Lee-yeon chầm chậm hé mở. Khi trông thấy anh, mắt cô lập tức mở to kinh ngạc. Sự trống rỗng trong lòng Kwon Chae-woo được lấp đầy bằng một niềm thỏa mãn dịu dàng.
“Chào buổi sáng.” Anh cất giọng.
“Á!” Một tiếng kêu bật khỏi môi cô.
Lần nào cũng vậy, cô chẳng thể nào quen được việc Kwon Chae-woo ngủ như chết suốt mấy ngày liền, rồi bỗng tỉnh dậy vào một buổi sáng và cất lời chào. Nó luôn khiến cô thấy rờn rợn. Khóe môi anh cong lên thành một nụ cười.
“C-chào…” Lee-yeon đáp, giọng ngái ngủ.
“Anh đã ngủ bao lâu rồi?”
“Ờm… hôm nay là ngày thứ tám.”
“Hừm… sao em lại đánh thức anh sớm thế? Anh xứng đáng bị trừng phạt lâu hơn cơ.” Anh vươn tay, gỡ băng gạc trên cổ cô. Da nơi anh từng cắn vẫn còn hằn đỏ. Sắc mặt anh trầm hẳn. “Vẫn còn bầm…”
Nước mắt dâng lên trong mắt Lee-yeon. Cô cắn môi để kìm lại. Mạch máu nơi cổ Kwon Chae-woo giật mạnh. “Sao vậy, Lee-yeon?” Giọng anh nhẹ nhàng. Anh ngồi thẳng, vuốt ve má cô. Lúc này, anh mới để ý quầng thâm dưới mắt và gương mặt hốc hác của cô. Cô đã gầy đi rất nhiều.
Kwon Chae-woo nắm chặt tay cô. “Nói anh nghe đã có chuyện gì. Anh sẽ không bao giờ để em một mình nữa. Anh cũng không để em ngủ một mình đâu. Nếu em không nói, anh sẽ kéo em đi, hoặc xông vào phòng em.”
Sau một hồi im lặng, cuối cùng Lee-yeon cũng mở lời: “Có vài chuyện khiến em bất an. Em đã cố gắng tự mình giải quyết, nhưng… mọi thứ chẳng như mong đợi, nó khiến em phát điên, cho nên em…”
Kwon Chae-woo lặng lẽ xoa dịu đôi bàn tay run rẩy của cô. Tim cô đập loạn, lời nói lạc đi.
“Lee-yeon… bình tĩnh lại.”
Anh nhìn sâu vào mắt cô, khiến hơi thở cô dần ổn định. Anh khẽ lau nước mắt cho cô.
“Anh còn nhớ Hwang Jo-yoon chứ?”
Vừa nghe đến cái tên đó, sắc mặt Kwon Chae-woo tối sầm. “Thằng khốn đó làm gì?” giọng anh trầm xuống.
“Hắn vẫn luôn theo dõi em. Lúc nào cũng đứng ngoài sân trước cửa.”
Lee-yeon thoáng nghĩ, có lẽ hắn muốn xác thực sự tồn tại của Kwon Chae-woo hơn là để ý đến mình. Hắn có lẽ tin rằng cô đã bịa chuyện hôn nhân. Vì chẳng thấy Kwon Chae-woo trong nhà nên hắn mới càng trơ tráo.
Cô đã chụp được một tấm ảnh hắn. Lúc đó, cô run lẩy bẩy, còn hắn thì trơ trẽn cười, như thể chẳng sợ hãi gì. Cô lập tức gọi cảnh sát, nhưng chẳng ai đến. Ngay cả khi đã khép chặt rèm, cô vẫn thấy đôi mắt ghê tởm của hắn dõi theo ở khắp nơi. Cuối cùng, chỉ còn một nơi cô có thể trốn đến.
Nhưng Kwon Chae-woo không phải cái công tắc có thể bật tắt tùy ý. Làm thế thật bất công với anh. Song, cô đã quyết. Một lần cuối cùng, cô sẽ nhờ đến anh. Cô thấy tội lỗi vì chỉ tìm đến anh khi cần, rồi lại mong anh chìm vào giấc ngủ những lúc khác.
Dẫu vậy, cô biết chỉ có người đàn ông này mới có thể chấm dứt nỗi thống khổ của mình. Anh đáng tin hơn nhiều so với lũ cảnh sát hèn nhát, thối nát ngoài kia. Giờ đây, thứ cô cần không phải cảnh sát lười biếng, mà là một con sói dữ.
Lee-yeon không muốn tiếp tục bị khuất phục. Cô không chấp nhận để Hwang Jo-yoon làm phiền thêm nữa. Cô nhìn thẳng vào Kwon Chae-woo, nét mặt kiên định, rồi kể hết mọi chuyện.
“Em đã vất vả nhiều rồi.” Kwon Chae-woo nói, giọng bình thản nhưng ánh mắt lóe lên lửa giận.
Anh cố kìm lời chửi rủa, song nắm đấm siết chặt.
“Để anh lo.” Anh gằn giọng khi nhắc đến cái tên kia, rồi ôm chặt Lee-yeon. “Hãy giao cho chồng em, Lee-yeon. Em nghỉ ngơi đi, được không?”
“À… em…”
“Chỉ cần ăn uống tử tế, ngủ cho ngon. Mọi chuyện rồi sẽ ổn.” Anh ôm cô càng chặt hơn.
“K-khoan… k-không!” Lee-yeon đẩy anh ra. Ánh mắt cô ngập ngừng, tránh nhìn thẳng vào anh, ngón tay vô thức gãi lên má.
“Thực ra… em đã bắt được con sâu đó rồi.” Cô lí nhí.
————————————————–
Hwang Jo-yoon là kiểu người không bao giờ biết từ bỏ. Chính cái tính cách đó đã giúp hắn giành được vị trí đầu bảng suốt những năm đi học. Hắn cũng mang theo tâm thế ấy để bước ra khỏi giảng đường đại học và đi làm. Hắn chẳng bao giờ trưởng thành hơn thế. Với các mối quan hệ cũng vậy, hắn áp dụng y hệt cách nghĩ đó.
Niềm tin của hắn là: chẳng có gì là không thể đạt được nếu cứ kiên trì đủ lâu. Đáng tiếc là hắn lại đem cái lý lẽ ấy áp vào con người và tình cảm mà chẳng hề quan tâm xem đối phương thực sự muốn gì.
“Tôi đã bỏ ra biết bao công sức và thời gian cho cô suốt năm năm trời…!”
“Tôi luôn đi theo phía sau để hộ tống cô — phòng khi cô sợ phải đi một mình trong đêm tối. Tôi thậm chí còn chỉ đường để cô tránh xa mấy đứa bạn thành phố độc hại.”
“Những ngày mưa, tôi thường thức trắng đêm đứng trước cửa nhà cô như một vệ sĩ, chỉ sợ cô khó ngủ. Thế mà cô lúc nào cũng coi tình yêu thuần khiết của tôi như rác rưởi.”
Rồi có một ngày, Hwang Jo-yoon phát hiện Lee-yeon đã chuyển ra đảo và mở một phòng khám nhỏ. Hắn cũng nghe tin rằng phòng khám ấy đang trên bờ vực thất bại. Điều đó chẳng khiến hắn bất ngờ, bởi hắn vốn đã hiểu rất rõ cái tính cách ương bướng của So Lee-yeon và hệ quả mà nó đem lại.
Ngay sau đó, Hwang Jo-yoon mua căn nhà đối diện phòng khám của Lee-yeon chỉ để làm studio. Tất cả… đều là vì Lee-yeon.
“Nhưng mà kết hôn ư?! Sao cô có thể lấy một kẻ khác ngoài tôi được?!”
Quả thật, Lee-yeon vốn dĩ không giỏi hòa đồng với con người. Bất cứ ai từng ở cạnh cô một thời gian đều sẽ nhận ra điều đó. Những năm đôi mươi, cô còn ít giao tiếp hơn cả bây giờ. Cô chẳng có thời gian cho ai khác; tất cả thời gian đều dành cho việc học về cây cỏ. Các đồng nghiệp và những kẻ tự xưng là “bạn bè” thường hay châm chọc, gọi cô là kẻ điên. Chúng luôn bóng gió bảo cô nên đến gặp bác sĩ tâm lý vì chứng né tránh xã hội và sự ám ảnh của cô với thực vật. Nhưng cô chưa bao giờ để tâm đến điều đó.
Quả đúng như hắn dự đoán, Lee-yeon chẳng thay đổi bao nhiêu.