Merry Psycho - Cuộc hôn nhân điên rồ - Chương 150
Kết hôn với một đặc vụ ư? Cô đã cưới một đặc vụ… và còn định cưới thêm một kẻ nữa sao…?! Cái lũ đặc vụ khốn kiếp đó. Chúng đều như nhau cả…!
“Ư…!”
Một mùi hương quen thuộc theo thời gian xâm chiếm khứu giác đang nhạy cảm của cô. Kể từ khi anh ngừng dùng nước hoa, da Lee Wooshin lúc nào cũng mang cùng một mùi như thế.
Giữa mớ hỗn loạn trong đầu, Seoryeong cắn mạnh lưỡi mình. Nếu lúc này để cảm xúc vượt tầm kiểm soát, tất cả những quyết tâm trước đây sẽ hóa tro tàn.
Dù ký ức vừa thức tỉnh của Sonya đang lấn át tâm trí, nhưng sự phản bội của người chồng cũ cũng hiện lên rõ ràng không kém.
Bình tĩnh đi, Sonya. Mày từng đánh bại đặc vụ hết lần này đến lần khác rồi. Đây cũng chỉ là một trận nữa thôi.
Cô khéo léo đổi chủ đề.
“Joo Seolheon, em đã thấy Phó cục trưởng Joo Seolheon…! Chính bà ta đưa em tới đây…!”
“…Không sao rồi. Là anh đây. Cứ hít thở chậm lại.”
“Bà ta chính là kẻ—!”
“Suỵt, bình tĩnh. Em hẳn đã sợ lắm.”
Lee Wooshin vuốt nhẹ lưng cô, nhưng bên má chạm vào cô lại lạnh đến lạ.
“Như em đã thấy, NIS đã nhúng tay vào. Tốt nhất chúng ta nên rời khỏi đây ngay—”
Anh bỗng ngừng lại.
“Nhổ ra đi.”
Lee Wooshin cau mày, lùi ra, đưa tay về phía cô.
“Đừng nuốt. Nhổ ra đi, Seoryeong.”
Có lẽ vì cắn quá mạnh, khoang miệng cô đầy vị tanh của máu. Cô cố giữ lại không nuốt, mùi kim loại lan đến anh, và anh đặt bàn tay lên cằm cô.
Sống mũi cô cay xè. Không kìm được, Seoryeong phun ra bãi nước bọt lẫn máu, nhắm chặt mắt.
“Người phụ nữ đó… đã dùng gương mặt của tôi…”
Ngón tay Lee Wooshin thọc vào miệng cô. Ánh mắt sắc lạnh của anh soi xét khi giữ cằm cô, kiểm tra bên trong khoang miệng. Tặc lưỡi, anh kéo cô hoàn toàn ra khỏi quan tài.
“Nếu không đi được, anh sẽ cõng. Phải đi ngay.”
“Tại sao?”
“Tình hình không ổn.”
Seoryeong vội vàng đậy nắp quan tài. Đó là phản xạ—để anh không nhìn thấy hộp mắt giả của Rigai. Khi đặt cô xuống đất, Lee Wooshin nói gấp gáp.
“Dính dáng với NIS ở đây không có gì tốt cả. Em không nghe sao? Heo Channa đang điên cuồng phá máy tính. Blast Co đang bị đột kích.”
“…!”
“Đội An ninh Đặc biệt cũng đang bị điều tra. Đặc vụ NIS đang tràn ngập cầu Daegu. Nếu vướng vào chuyện này, chúng ta sẽ bị giữ lại thẩm vấn vài ngày. Khi đó sẽ lỡ chuyến bay.”
“Em không có tai nghe trong…”
Seoryeong loạng choạng đưa tay cứng đờ lên tai trần.
“Sự kiện của Chính Thống Giáo đã tạm hoãn. CEO Kang ra lệnh. Ngay cả đội bảo vệ cũng đang rút. Chúng ta phải tới sân bay. Thuốc giải có tác dụng không?”
“Thế còn Rigai Viktor…”
Vừa lúc anh định cõng cô, cô liền cắt lời.
“Khách hàng đang gặp nguy hiểm.”
“Gì cơ?”
“Joo Seolheon đã dùng gương mặt của em…!”
“…”
“Em không biết vụ đột kích hay cái gì khác. Nhưng nếu không phải vậy thì tại sao Phó cục trưởng lại cải trang thành vệ sĩ? Làm thế thì tiếp cận mục tiêu dễ hơn, đúng không? Trong số những người ở đây, em là người duy nhất ở cạnh Rigai…!”
Seoryeong nâng giọng, một cảm giác cấp bách khó hiểu trào lên. Thực ra, cô gần như không nhớ gì về Rigai ngoài khoảnh khắc rời khỏi Lâu đài mùa đông.
Nhưng đôi mắt trống rỗng ấy… cơ thể đầy sẹo tự hủy… Người đàn ông tan vỡ, bị đồn là đã nhiều lần tự sát—cô nhất định phải gặp ông ta ít nhất một lần.
Nếu Rigai thực sự là người khi xưa… thì những đứa trẻ Sakhalin khác đã ra sao?
Còn Kiya…
Nghĩ đến Kiya, ngón út của cô dường như đau nhói theo bản năng.
Họ đã bị tách ra từ năm mười tuổi, đủ lâu để quên quá khứ. Vậy tại sao cậu ấy vẫn mắc kẹt trong tu viện Sakhalin? Nơi đó chỉ có thể khơi lại những ký ức kinh hoàng. Ngực cô đầy ắp nỗi buồn và cơn giận không lời.
Đúng lúc đó, vai cô va vào tường, môi bất ngờ bị cắn đau điếng.
“Seoryeong, em lại thế nữa rồi.”
“Ư…!”
“Có người nói chuyện với em mà em không đáp. Chỉ cần quay đầu như mọi khi là được.”
Một chiếc lưỡi nóng bỏng chậm rãi liếm qua dấu răng cô cắn. Cô ghê tởm quay mặt đi, nhưng đôi môi kia vẫn bám riết. Miệng cô bị cạy ra, chiếc lưỡi thô ráp ép sâu xuống cuống họng.
Ánh nhìn méo mó ấy khiến người ta rợn người. Lee Wooshin mút lấy miệng cô một cách đáng sợ, như thể muốn hút cạn từng giọt máu còn sót lại. Rồi anh cúi thấp ngang tầm mắt cô, lạnh lùng thì thầm.
“Em thậm chí còn không nhìn vào mắt anh. Em có biết cảm giác đó khiếnanh thấy thế nào không? Như một thằng hạ lưu đang ép cưới một người phụ nữ rõ ràng không muốn. Nhưng chính Seoryeong của chúng ta mới là người cầu hôn trước.”
“…”
“Tại sao em cứ khiến tôi thấy mình như một kẻ khát tình thảm hại vậy?”
Đôi mắt khao khát của anh nhắm chặt rồi mở ra.
“Vậy bây giờ thì sao? Em định sang đó à?”
“…”
“Nếu người phụ nữ kia thật sự dùng gương mặt em, thì càng phải rời khỏi đây nhanh nhất có thể. Ai biết bà ta đang tính toán gì? Mà em còn chưa hồi phục hẳn…! Lúc này ai mới là người lo cho ai? Em không thấy đám công nhân ở đây có gì kỳ lạ sao?”
“Vậy thì để em ít nhất lấy lại gương mặt của mình.”
“Hả?”
Seoryeong lau đôi môi ướt bằng tay áo.
“Nếu bà ta làm gì đó bằng gương mặt của em, như anh nói…? Em không muốn bị vu oan. Và từ kinh nghiệm, em biết NIS có thể làm bất cứ chuyện gì. Em không biết bà ta đang giăng bẫy kiểu gì lần này, nên em sẽ tự tay lột lại gương mặt của mình, cảm ơn.”
Seoryeong nắm chặt cổ áo anh.
“Rồi chúng ta đi cùng nhau.”
Ngước nhìn Lee Wooshin khi nói vậy, anh nhướng một bên mày thon gọn. Trong lúc đó, cơn tê liệt tiếp tục tan dần, đầu gối cô khuỵu xuống. Anh lập tức ôm lấy eo cô, lẩm bẩm rằng cô sắp làm anh phát điên.
Bàn tay anh siết chặt eo và hông cô khiến cổ họng cô bỗng nóng ran. Giữa hơi ấm muốn níu giữ và oán giận khiến cô muốn đẩy ra, cô vòng tay ôm lấy anh. Rồi, mở to mắt, cô để nọc độc nhỏ giọt từ đầu lưỡi.
“…Em yêu anh.”
Người đàn ông căng cứng, nín thở.
“Cảm ơn vì đã cứu em. Và xin lỗi nếu em khiến anh lo lắng.”
Trên đời này làm gì có cứu rỗi. Seoryeong dụi trán vào vai anh, che giấu sự hoài nghi cay đắng. Đây là lần đầu cô thốt ra một lời tỏ tình, nhưng lưỡi cô đã thấy đen lại.
“Giờ anh là tất cả của em.”
Với Han Seoryeong, bất kể người khác nói gì, anh chính là tất cả. Điều đó thì chắc chắn.
“Anh không tin em sao?”
Một lực siết dữ dội ép cô sát vào tường. Khi Lee Wooshin vội vàng tìm môi cô lần nữa, Seoryeong mở miệng, đưa lưỡi đáp lại.
Hai sống mũi chạm sát, hơi thở nặng nề vang lên. Anh ôm lấy khuôn mặt cô bằng cả hai tay, nghiêng đầu cô sâu hơn vào nụ hôn. Một tiếng rên trầm, bất an như quấn chặt lấy họ, siết lấy mọi thứ. Nhưng khi cằm cô ngửa ra sau, bụng dưới nóng lên, tất cả những gì cô nhớ được chỉ là ngọn lửa đỏ thẫm.
Hạnh phúc này vốn dĩ không thuộc về cô. Với những ký ức kinh hoàng như thế, làm sao cô dám mơ về một cuộc sống bình thường?
Và không chỉ người đàn ông này…
Cái tên “Han Seoryeong”—
Cái đó cũng phải buông bỏ.
Đích đến của cô cuối cùng đã rõ ràng.
“…”
Ngay lúc ấy, một rung động mờ nhạt vọng ra từ phía bên kia bức tường.
Một phát súng duy nhất.
Joo Seolheon, sau khi để con “cú” lại trong quan tài, dựa lưng vào cửa và thở ra thật sâu.
Cơn bão cảm xúc phức tạp cuộn trào trong lòng, nhưng bà siết chặt nắm tay và sải bước dứt khoát dọc hành lang.
Bà kiểm tra khẩu súng giảm thanh giắt ở thắt lưng. Đây là nhiệm vụ thực địa đầu tiên trong ba mươi ba năm của bà. Chiến dịch hoán đổi thân phận này hoàn toàn do bà lên kế hoạch và thực thi—có lẽ cũng là nhiệm vụ cuối cùng.
— Phó cục trưởng… thật sự không sao khi để Đặc vụ Lee Wooshin rời đi như vậy sao?
Giọng dè dặt của Na Wonchang vang lên trong tai nghe.
“Đừng lo cho cậu ta.”
—…
“Wooshin có thể đã rời khỏi tổ chức, nhưng bản chất vẫn là một đặc vụ. Cậu ta sẽ phải mang theo con Cú và bảo vệ nó suốt đời. Xét theo một nghĩa nào đó, đó còn là con đường tàn khốc hơn. Danh phận chính thức giờ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
Và không ai hiểu con đường đó gian khổ đến mức nào hơn bà.
Đêm qua, bà đã gặp Lee Wooshin, trao cho anh hộ chiếu giả chuẩn bị cho “con cú”, và bảo anh rời khỏi Hàn Quốc. Thằng nhóc ngông cuồng ấy chưa bao giờ coi bà là cấp trên, nên ai biết nó sẽ nghe lời khuyên được bao nhiêu?
Bird Box chỉ là bình phong—một nhánh phụ trong nhiệm vụ đã bắt đầu từ ba mươi ba năm trước.
“…”
Cuối cùng, một vệ sĩ người nước ngoài mở cửa, ánh mắt rà soát Han Seoryeong kỹ lưỡng.
Bà chắp đôi bàn tay nhăn nheo sau lưng và bước qua người đàn ông. Dù khựng lại thoáng chốc khi hắn đòi chìa khóa bằng tiếng Nga, bà né tránh bằng lý do khẩn cấp.
Bên trong căn phòng tối đen, không cho phép một tia sáng nào lọt vào, bàn tay run rẩy của bà mở cánh cửa lớn. Dù vậy, Joo Seolheon vẫn nhận ra người đàn ông của mình ngay lập tức—thân hình đã khom xuống, mỏi mệt.
“Rigai…”
Cổ họng bà run lên khi chậm rãi tiến lại gần.
Mật danh chiến dịch: Red Veil.
Năm 1990, khi bà mới hai mươi ba tuổi và là một đặc vụ tập sự, bà nhận nhiệm vụ đầu tiên—và cũng là nhiệm vụ cuối cùng.
Nhiệm vụ ấy là tiếp cận Rigai Viktor, một nghiên cứu sinh tại Đại học Quốc gia Moscow.
*Từ giờ Editor sẽ đổi xưng hô vì tuổi tác của Phó cục trưởng lớn hơn mình nghĩ.*
Phuong
Cảm ơn team